Featured Post

Tuyển nhân viên tuyển dụng công nhân thời vụ

Tuyển nhân viên tuyển dụng công nhân thời vụ lâu dài CÔNG TY TNHH SINH VƯỢNG   ☀️ Tuyển 10 NHÂN VIÊN   ☀️ 📣 📣   Địa điểm : Do nha,phươ...

Showing posts with label quê hương. Show all posts
Showing posts with label quê hương. Show all posts

Bí quyết giải quyết phàn nàn của khách hàng

Những cách giải quyết phàn nàn của khách hàng
Trong nghành dịch vụ nhà hàng,khách sạn bạn không thể tránh khỏi những phàn nàn của khách hàng .Lúc này chúng ta cần thật bình tĩnh và đưa ra phương án giải quyết tốt nhất. Dưới đây là bí quyết giúp bạn giải quyết mọi phàn nàn của khác một cách nhẹ nhành mà không mất lòng ai.
giải quyết phàn nàn của khách hàng
giải quyết phàn nàn của khách hàng 

Bí quyết 1. Lắng nghe lời phàn nàn của khách hàng.

- Dù là bất cứ lý do nào ,khách đang rất cáu giận thì bạn hãy bình tĩnh không ngắt lời khách hàng và chú ý lắng nghe cho đến khi khách nói hết những phàn nàn của mình.
-Lưu ý bạn hãy tỏ thái độ rằng bạn đang rất thông cảm với khách hàng và thể hiện qua khuôn mặt của mình. Điều này giúp khách hàng cảm thấy bạn là người biết lắng nghe và tôn trọng khách hàng.

Bí quyết 2. Xin lỗi khách hàng một cách trân thành.

- Một khách hàng mất đi nghĩa là bạn đang đánh mất nhiều cơ hội để phát triển dịch vụ của mình. Vì vậy sau khi lắng nghe hết những lời phàn nàn của khách bạn hãy xin lỗi khách một cách trân thành nhất ,dùng lời nói ,phi ngôn từ và cử chỉ nét mặt để khach hàng thấy được bạn đang thấu hiểu với khách hàng.
-         Hãy nhận lỗi sai về mình dù trong một số trường hợp là khách hàng sai.

Bí quyết 3. Đưa ra phương án giải phát tốt nhất cho khách Hàng.

- Sau khi xin lỗi khách hãy tìm ngay giải pháp tốt nhất làm sao để khách hàng hài lòng và bạn vẫn giữ được uy tín của khách hàng.

Bí quyết 4. Tham khảo ý kiến khách hàng.

- Đây là bước vô cùng quan trọng vì khi bạn đưa ra cách giải quyết cho tình huống vừa sảy ra. Hãy hỏi lại khách hàng một cách ân tình và có thái độ quan tâm tới khách.
- Hỏi để biết được rằng khách có đồng ý và thỏa mãn với cách giải quyết của bạn không.

Bí quyết 5. Thực hiện phương án giải quyết và hứa với khách sẽ không còn tình trạng này nữa.

-  Hãy dành cho khách hàng sự thoải mái nhất từ bạn và khách sạn,nhà hàng. Sau khi thực hiện phương pháp giải quyết phàn nàn của khách hãy xin lỗi khách một lần nữa và hứa với khách sẽ không còn hiện tượng này sảy ra .
-  Hãy để khách hàng thấy được bạn đang xin lỗi khách một cách thật lòng.

Bí quyết 6. Ghi lại lời phàn nàn của khách.

-Một trong những bước mà bạn hay quên đó là ghi lại những tình huống phàn nàn của khách say ra trong nhà hàng,khách sạn của mình. Hãy tập cho mình thói quen ghi chép lại nhé. Điều này vừa rèn cho bạn tính cẩn thận vừa giúp bạn nhớ khách hàng.
-   Ngoài ra khi bạn nghi chép lại bạn sẽ nhạy bén ngay khi giải quyết một tình huống tương tự.

Chúc các bạn thành công trên con đường mình đã chọn và tự tin giải quyết mọi phàn nàn của khách hàng một cách nhẹ nhàng.
Bài viết được sưu tầm nguồn : gia sư toán

Câu chuyện cái hố sâu

Câu chuyện cái hố sâu hay và ý nghĩa



Đó là một câu chuyện tôi rất thích và rất ý nghĩa ,tôi sẽ kể cho các bạn và hãy suy nghĩ sau khi đọc xong nhé. J

                            Chuyện cái hố sâu.

     Ngày nọ có 2 mẹ con sống với nhau rất ấm êm, vì cha mất sớm nên hai mẹ con luôn giữa vào nhau mà sống, người con sáng sớm vác quốc ra đồng làm việc còn người mẹ thi lên chợ bán rau.
    Bỗng một hôm trên đường về, khi đến cổng nhà người mẹ thấy một chiếc hố và liền bảo con trai :
-         Mẹ : Con à ngoài cổng nhà mình có chiệc hố nhỏ , lát con ra đó lấp nó đi kẻo người ta qua lại lỡ đi vào rồi ngã.
-         Con : không sao đâu mẹ người ta nhìn thất là biết tránh mình việc gì phải ra đó lấp ạ, con còn nhiều việc lắm.
Người mẹ không nói gì và lắc đầu cho đến một ngày mưa to, làm chiếc hố bị nứt và càng to lên người mẹ mặc áo mưa ra để báo là có hố to mọi người hãy tránh ra thì người con liền chạy đến nói
-         Không cần đâu mẹ ,trời mưa như vậy mẹ ra lại ốm.
Nghe lời con người mẹ liền ở trong nhà. Hôm sau trời nắng ráo người con ra đồng thu ngô đến tối mới về. thì không may gặp trời mưa.
  Mưa to khiến nước giâng lên và lấp đầy cái hố toàn nước không nhìn thấy gì, vì sợ ngô bị ướt hỏng nên chàng trai chạy vội trong mưa và dẵm phải cái hố.
  Lúc này cả người và ngô đều ướt, dòng nước cuốn theo những bắp ngô và đôi dép chàng trai và lời keu than của anh ta lúc này là :
-         Trời ơi biết vậy tôi nghe lời mẹ ra lấp cái hố thì có phải tốt rồi không,bay giờ thì mất hết rồi L
Nhìn thấy con mình ướt sũng và không thấy ngô đâu, người mẹ hỏi
-         Mẹ: Ngô đâu hết rồi con?
-         Con : mặt ỉu sìu đáp con bị ngã vào cái hố trước cổng nhà mình nên bị nước quấn trôi hết rồi mẹ ạ .
Lúc này người mẹ không bực tức gì và nói.
-         Không sao đâu con của đi thay người ,con không sao là may mắn rồi, từ giờ đừng lơ là chuyện gì vì nguy hiểm luôn đến với mình không hay biết. Chiếc hố đó nếu con nghe lời thì đã không sao.
Người con ngậm ngùi biết lỗi và rút ra cho mình một bài học đáng nhớ để đời.

Câu chuyện cái hố sâu đến đây là kết thúc.

 Hãy rút ra cho mình một bài học sau khi đọc xong câu chuyện này nhé.

Cảm ơn các bạn đã ghé thăm. J Chia sẻ với chúng tôi nếu bạn có những mẩu chuyện vui và ý nghĩa trong cuộc sống. J
Bài viết được viết bởi các bạn gia sư toángia sư lý

Sau cơn mưa bầu trời trong xanh

Sau cơn mưa bầu trời thật đẹp
        Mùa hè đến kéo theo những cơm mưa đầu hè thật dịu mát. Sau những cơm mưa Hà Nội được tắm và mang đến một không khí trong lành.
 Ngày mưa đường phố tấp nập ai ai cũng xuống phố với những chiếc áo mưa đủ màu, ngoài những chiếc ô tô luôn được bao bọc tránh khỏi mữa nắng cũng là những bạn học sinh,sinh viên dủng dỉnh với những chiếc ô bé nhỏ chậm chai bước trên đường.
       Mưa đến những hàng cây trên phố được tưới mát, con đường cũng đỡ bụn hơn và cảnh vật thật ảm đạm. tôi thích những cơn mưa đó nó làm tôi có cảm giác yên bình và gần gũi với thiên nhiên, với tôi trời mữa to tôi lại càng ngủ ngon chỉ có một điều khiến tôi thấy mưa không đẹp đó là lúc tôi đi học và đi làm. J lâu lâu có cơn mưa thì đẹp thật đấy thỉnh thoảng có tiếng sấm giật mình mới vui nhưng mà cứ phải khoác áo mưa thì ngại. J
Sau cơn mưa bầu trời trong xanh
Sau cơn mưa bầu trời trong xanh


   Sau cơn mưa cảnh vật thay đổi.

Hết mưa rồi lại nhường chỗ cho những ánh nắng tran hòa trói trang.
Sau cơn mưa là bầu không khí trong lành dịu mát lúc này mà đi công viên thì mới tuyệt vời làm sao. Đi bộ gió thoáng bay nhẹ qua mái tóc, mọi người ai nấy đều tươi cười với lại trong công viên không có ô tô xe cộ cảm giác mới yên bình thoải mái làm sao.
Sau cơn mưa cây cối đâm trồi nảy lộc, hè rồi nên cũng là thời điểm của nhiều loại cây sinh trưởng và phát triển những bút non trên cành trổ lá như muốn vươn mình ra để khoe sắc.
Sau cơn mưa những chú chim bay lượn trên bầu trời ríu rít hót líu lo thật vui nhộm .


Sau cơn mưa bầu trời như được thay áo mới, mọi thứ đều đẹp và trở nên trong lành. Tôi thích không khí này, thích nhìn những búp non nên cành trổ lá thích cả những tiếng chim hót vui tai.
Bài viết sư tầm bởi : gia sư lýgia sư toán , gia sư vật lý

Chú chó của tôi


Chú chó của tôi trông thật dễ thương

Chú chó của tôi


Đó là một chú chó rất đáng yêu cho đến bây giờ tôi vẫn không quên.
     Ngày trước lúc tôi còn học lớp 8  bố tôi có mua về một con chó rất đẹp, nó có bộ lông màu vàng óng và mập lắm. Tôi và gia đình rất thích và đặt tên nó là nick. Có lẽ lúc đến với gia đình tôi nick mới tròn 5 tháng tuổi nên nó luôn lẽo đẽo theo tôi như mẹ nó vậy.
    Nick rất nghịch,từ bé đã được gia đình tôi nuông chiều  và hay cho đi chơi , nick có đôi mắt đen lúc nào cũng hau háu nhìn tôi mỗi khi tôi học, 2 đối chân nó mập lắm và chạy rất nhanh, mũi nó màu nâu và lúc nào cũng ướt , môi nó rất đẹp và thường há hốc ra mỗi khi thở hổn hển. nick có đôi tai rất tinh chỉ cần có một tiếng động là nó ngẩng đầu lên ngay thế nên mỗi khi tôi chốn đi chơi toàn bị nó phát hiện.
   Thời gian thấm thoát trôi tôi cũng thay đổi và nó cũng khôn lớn, giờ đây nick đã dược 4 tuổi. nó to và mập hơn nhiều. tôi nhớ cữ mỗi lần tôi đi học về chưa kịp đến cổng thì nó chạy ra nhảy vồ lên người tôi cái đuôi nó vẫy vẫy như vui mứng lắm nhiều lúc tôi đi xe đạp tí thì hạ cánh vì nó. Nhưng tôi chẳng thấy ghét nó vì với tôi nó là một người bạn tốt dù vui hay buồn nó luôn nằm im nghe thôi kể chuyện , nhiều lúc chân nó còn vẫy vào tôi môi khi tôi khóc . Có lẽ nó muốn an ủi tôi  và nói tôi đừng khóc nữa.
      Chú chó nick của tôi rất chăm chỉ ăn và cùng tôi đi thả trâu. Chiều đến lũ bạn gọi í ới tôi lại giắt trâu ra đồng thả. Khôn cần gọi nó chạy cắp trong nhà rồi vút ra cổng sau đợi tôi. Chiều nào cũng vậy nó luôn đi theo tôi và nghịch ngợm. Ra đồng nó toàn đi bắt và đuổi theo mấy con cào cào ,đôi lúc lại đứng ngơ ngác nhìn những chú bướm đang bay. Có lần trời đổ mưa tôi nói nó về trước không ướt hết, Nó nhìn tôi rồi vuốt ve chân tôi dường như nó biết được lòng tôi ,và rồi cả hai đều ướt sung vê nhà. J

       Nick là chú chó ngoan nó rất hay đi cùng bố mẹ tôi lên nương làm dẫy. 

trời nắng những chẳng bao giờ nó chịu ở nhà. Bố tôi huấn luyện nó đuổi chuột và thấy rắn phải chạy nên giờ nick rất thông minh. NHiều lúc đi săn với bố nó còn đuổi bắt được con chồn , bó tôi hay xoa đầu nó và khen giỏi lắm còn nó thì lúc nào cũng dúc dúc vào chân bố cứ như đang làm nũng vậy.
    Tôi yêu nick và coi đó không chỉ là một chú chó bình thường nó còn là người bạn thân tri kỷ. Rồi cũng có mọt ngày tôi phải xa nó, lúc đó tôi học lớp 11 và không hay ở nhà vì đi học xa nên toi trọ gần trường. Bố gọi cho tôi là nick bị ốm lúc đó tôi vọi vàng đạp xe về nhà nhìn thấy nick mà nước mắt tôi rưng rưng  L nó đã gầy đi nhiều.
   Nick không còn sức để chạy đến bên tôi ,nhảy lên người tôi như mọi khi nữa nhưng tôi biết nó vẫn luôn mừng khi thất tôi về. Rồi cũng đến lúc tôi phải xa nó, đến lúc tối nick đã mãi mãi khong còn ở bên tôi. Tôi buồn,tôi khóc nhưng mọi thứ vẫn sẽ mãi không thay đổi.

 Chú chó là người bạn của gia đình tôi

Cho đến ngày hôm nay tôi đã 20 tuổi nhưng chưa bao giờ tôi quên nó. Chú chó ngoan ngoãn và thông minh của tôi đã cho tôi biết bao niềm vui trong cuộc sống.       Và rồi tôi nhận ra rằng  “ mỗi người chúng ta hãy biết trân trọng những gì mình đang có đừng để đến lúc mất đi rồi hối tiếc.”

     Tôi sẽ không bao giờ quên những tháng ngày bên nick và tôi muốn gứi tới nó rằng “nick chị yêu em, dù chúng ta không được vui chơi bên nhau những với chị em luôn ở trong tim,tạm biệt em chú chó thân yêu của chị” 
bài đăng bởi trung tâm gia sư toán | gia sư môn toán | gia sư toán tại hà nội | gia sư vật lý | gia sư lý | gia sư lý tại hà nội|gia sư vật lý tại Hà Nội | gia sư hóa |gia sư hóa tại Hà Nội |gia sư hà nội | gia sư tại hà nội |

Bà ngoại của tôi


   Các bạn thân mến ! có lẽ ai  ai trong chúng ta  cũng có  bà ngoại, một người luôn nuông chiều cháu mình không lý do. Tôi cũng vậy, tôi cũng có bà ngoại và ngoại rất yêu tôi. Lúc nào cũng lo cho tôi và dạy tôi cách làm người.
 
bà ngoại của tôi
bà ngoại của tôi

Bà ngoại là người mẹ thứ 2 của tôi.

  Ngoại tôi năm nay đã 70 tuổi, tóc bà trắng như cước nhưng vẫn dài thướt tha. Lung bà nay đã còng nhưng lúc nào bà cũng làm việc vì lúc nào bà nói ngồi không chán lắm, buồn tay ,chân. Mẹ tôi xuốt ngày bận lo công việc ngoài đồng cũng không có nhiều thời gian quan tâm tôi thế nên cứ mỗi tối tôi lại chạy sang nhà bà nghe bà kể chuyện, bà hay kể cho tôi những câu chuyện cổ tích , chuyện tấm cám , cả chuyện ngày xưa lúc bà bằng tuổi tôi. Và lúc nào cũng vậy bà luôn ôm tôi vào lòng vỗ về tôi cho đến khi tôi ngủ quên.
     Bà tôi đã có tuổi nhưng lúc nào cũng lo hết việc này đến việc khác. Nào thì hái quả ở vườn,nào thì trồng rau rồi lại lo cho tôi cả việc học. xuốt ngày bà dặn dò tôi phải học lấy cái chữ đừng mải chơi.  Bà rất yêu tôi và quan tâm tôi như một người mẹ vì thế mà với tôi bà không chỉ là người bà mà còn là người mẹ thứ 2 của tôi.

 Bà ngoại rất thích ăn bánh dò và bánh trưng.

    Ngày thường tôi hay cùng đám bạn tôi vào nhà ngoại dọn dẹp nhà cho bà và nghe bà kể chuyện cười nhưng lúc nào vào tôi cũng thấy bà có vài cái bánh dò trong tủ lạnh. Hỏi mãi mới ra hóa ra bà rất thich ăn bánh dò và bánh trưng. Thế nên cứ mỗi lần tết đế nhà ngoại lúc nào cũng làm 9 -10 cái bánh trưng rất thơm ngon.
   Mỗi lần nhìn ngoại ăn mới ngon làm sao, răng bà cũng chỉ còn vài cái và đôi môi bà cũng đã nhăn nhưng lúc ăn bá luôn vui vẻ ăn ngon không lo buồn phiền.

Ngoại tôi hay ra đồng hái rau dại trên những mảnh ruộng ngô non.
    Bà lúc nào cũng không bao giờ chịu ở nhà, cứ  chiều tối bà lại cùng mấy đứa trẻ ra ruộng hái rau dại, như rau má, râu cần ,rau cải. Ngoại bảo rau dại ăn rất ngon và tôi cũng rất thích nên chiều nào bà cũng đi.
   Có một buổi chiều tối chợi có cơn mưa đi qua cách đồng đúng lúc tôi đi học về ngang qua đó vội vàng xuống xe chạy đến với bà. Nước mắt tôi rưng rưng khi nhìn tay bà bùn bẩn bà vẫn cặm cụi hái rau không ngại trời mưa. Lúc đó trong tôi có cảm giác lạ, cảm giác vừa thương bà và cũng vừa biết ơn cho sự hi sinh của bà .

Tôi rất nhớ bà ngoại tôi sau những ngày đi học

  Không còn là cô bé hay lẹo đẽo theo bà như ngày xưa nưa, tôi đã khôn lớn và đi học chuyên nghiệp dưới hà nội. Cứ mỗi lần mưa đến tôi lại nhớ đôi tay nhăn nheo, dáng hình lom khom của bà như hiện ngay trước mắt.  BÀ tôi là một người hiền lành, lương thiện dù đã có tuổi nhưng bà vẫn khỏe vẫn như ngày nào.
     Tôi luôn mong ước bà sẽ mãi ở bên tôi, bên gia đình tôi yêu thương tôi. Dù đã khôn lớn nhưng với bà tôi vẫn mãi là đứa trẻ hay ngủ quên trong lòng bà mỗi tối.


                               Tôi yêu bà ngoại của tôi.

 Nhớ quê hương tuyên quang

Nhớ quê hương tuyên quang

     Thời gian thấm thoát trôi  mới ngày nào tôi còn là đứa bé hay lẽo đẽo theo bà ngoại thả trâu,  giờ đây tôi đã là cô sinh viên năm 2  của trường  đại học sư phạm Hà Nội. Xa nhà  ,xa gia đình  hôm nay Hà Nội mưa buồn lòng tôi  lại nhớ nơi mình sinh ra.  Quê hương thân yêu.
Tôi nhớ quê hương tuyên quang
Tôi nhớ quê hương tuyên quang
Tôi nhớ hàng tre  bên đường mỗi sớm mai sương .
     Quê  hương tôi mỗi sớm sương mù bao phủ, tiếng gà gáy ò ó o gọi giấc bác nông dân lên đường làm dẫy.  Còn tôi với những đứa trẻ mới còn đi học lại vội vàng dậy và cắp sách tới trường.
   Tôi nhớ hàng tre bên đường mỗi sớm. Mỗi lần chúng tôi đi học qua đó gió thoáng  nhẹ  làm  tung bay mái tóc. Những giọt sương  lơ lửng trên chiếc lá tre rớt xuống như những hạt mưa phùn làm ướt hàng mi. Sáng sớm hàng tre đó cho chúng tôi một bầu không khí tươi mát .trưa về lại là bóng dâm cho chúng tôi và  các bác nông dân  khỏi nắng hè.
  Chiều chiều gió làm những chiếc lá tre vàng rơi, chúng tôi hay gọi đó là máy bay. Hàng tre quê hương  đung đưa theo gió như vẫy chào chúng tôi như một người bạn. 

Tôi nhớ quê hương những ngày mùa khoai, sắn.


              Tôi nhớ quê hương mùa khoa sắn
              Củ to củ bé hái ra tiền
              Bán xong phần  nhỏ nuôi gia súc
             Người dân ai nấy vui tưng bừng.

     Tôi là người con của vùng đất Tuyên Quang, quê tôi thường trồng khoai, sắn để bán,một nửa là để nuôi gà nuôi lợn. Vì tôi không ở thành phố , người dân quê  tôi quanh năm làm lụng. Tôi nhớ mỗi lần đến mùa trồng sắn là lúc ăn tết xong vào khoảng tháng 2 âm lịch, ngày đó trời mưa phùn để có đất ẩm trồng cây ai nấy quê tôi hào hứng chăm trồng cho một vụ mùa mới với hi vọng năm nay sẽ tốt hơn năm cũ.
  Trên nương những chú trâu đang cùng các bác nông dân miệt mài làm luống . Những cây sắn được chặt ra từng đốt để trồng. Nhìn ở đâu cũng thấy mọi người vui đùa nói chuyện, người thả cành,người thả lân,người lấp đất. Quê hương tôi mới vui làm sao.
   Khi đã đến vụ thu hoạch ,nhà nhà lại mang những con xe cải tiến vào đồi để dỡ, tiếng xe bầm bầm vang núi rừng. Tôi nhớ nhũng củ sắn to nằm dưới lòng đất vì mập quá mà nhổ mãi không lên.

Tôi nhớ quê hương những ngày thả trâu,cắt cỏ.


              Tôi nhớ quê hương  ngày chăn trâu cắt cỏ
               Chiều hê trưa nắng đội nón đi
              Trâu to trâu bé vui như hội
              Ăn no lại cắp dủ nhau về

         Tiếng gọi í ơi của lũ bạn mỗi chiều thả trâu. Chiều nắng gắt chúng tôi lại bắt đầu với nghiệm vụ bố mẹ giao. Thả trâu và nhớ không để bị mất.
Ngày nào cũng vậy ,cứ đến 2h30p chúng tôi lại í ới gọi nhau. Những chú trâu đói tìm ăn trên thảm cỏ. Chúng tôi lại nô đùa,mò cua,tìm cá nhiều lúc đi đào chộm khoai về nướng và dựng những túp lều nhỏ làm nhà.
  Quê hương ngày ấy mới vui làm sao. Tuổi thơ chăn trâu cắt cỏ đã đi cùng tôi theo nắm tháng. Nhớ những lúc đuổi trâu khi nó ăn ngô nhà người ta, nhớ lúc cưỡi trên lưng trâu mỗi chiều tà. Nhớ những lần dắt trâu đi tắm nhớ cả lúc trâu húc nhau bên vệ đường.

 Tôi nhớ lũ trẻ đùa vui bên xóm.

                 Tôi nhớ lũ trẻ đùa vui bên xóm
                 Nhỏ nhẹ dáng yêu má hồng hào
                  Đôi mắt long lanh hiền như tấm
                  Đùa nô nghịch ngợm tiếng cười vang.
Lũ trẻ bên xóm lúc nào cũng vậy, đùa nghich ngây ngô không sợ gì. Mẹ gọi cong mông chạy té khói, bố gọi im de liệu về nhà. Quê hương tuyên quang tôi là nơi chúng nó lớm lên tôi luôn mong muôn lũ trẻ đó sẽ thành tài .

Tối nhớ Tuyên quang, nhớ vùng quê yêu dấu.

   Tôi nhớ tuyên quang vùng quê yêu dấu
   Nơi cho tôi tình yêu của gia đình
   Nơi yêu thương những ngày mưa dãi nắng
   Nơi mái tóc mẹ bạc phơ giữa trưa hè.

Tôi nhớ quê hương tôi, nhớ rất nhiều, dù đi đâu về đâu tôi luôn tự hào mình là người con Tuyên Quang. Tôi luôn tự nhủ lòng mình, sống cho sứng đáng là người, sống để mai đây góp ích cho quê hương đất nước.